Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

Thanh xuân có thật không? hay chỉ là 1 quận của thành phố Hà Nội

Rồi một ngày nào đó, người ta sẽ nhận ra rằng thứ thanh xuân mình từng có không khác gì một sự ngộ nhận.




Bạn nghĩ rằng mọi thứ sẽ xảy ra theo một câu chuyện ngôn tình, cưới người mình yêu, cố gắng hết mình cho một sự nghiệp có thể coi là lẫy lừng. Phiêu lưu khắp chốn cùng những người anh em huynh đệ. Làm những điều mình cho là tuyệt nhất. Mơ về những thứ bản thân coi là tuyệt vời nhất. Khi tuổi trẻ không biết rằng tương lai sẽ có điều gì, việc đầu tiên nó làm chính là hy vọng.

Để rồi khi trải qua những khoảnh khắc tồi tệ nhất, nhìn thấy mọi thứ không hề xảy ra theo mong đợi, chứng kiến những mối quan hệ mình đặt nhiều tình cảm nhất đổ bể theo những cách không thể tồi tệ hơn nữa… Chính hy vọng lại trở thành tuyệt vọng. Rồi từng người ngã quỵ dần trong những cảm giác tiêu cực. Phần lớn mọi người đều đã làm như vậy.

Chính vì thế mà bài học lớn nhất của tuổi trẻ chính là nhìn thấy ước mơ của mình tan vỡ.

Tôi nghĩ giá trị lớn nhất của thanh xuân là những thời điểm mà một người có thể dành toàn bộ thời gian của mình để chìm đắm nghiên cứu một thứ gì đó, thoải mái theo đuổi, tận hưởng, đam mê mặc cho việc ấy có trông ngớ ngẩn thế nào trong mắt người khác. Bạn vẫn có thể mang theo tất cả những thứ ấy của thanh xuân theo bên mình ngay cả khi đã vào tuổi 30.

Hy vọng thanh xuân của mỗi người đều không hề vô nghĩa, quan trọng là, để biến được nó thành một thứ có ý nghĩa thì bạn phải tìm được cách để khiến nó tiếp tục sống. Đơn giản nhất, nếu bạn muốn sống được với đam mê thì phải tìm ra cách để nó nuôi sống được mình.

Rõ ràng cuộc đời mỗi ai cũng chỉ sống một lần, và ai cũng mong được sống trong những thời khắc huy hoàng nhất. Bạn hoàn toàn có thể làm được như vậy, bạn chỉ cần học thêm cách để vượt qua những nỗi buồn và khó khăn. Đó là những bài học của trường đời mà không hề tồn tại trong bất cứ cuốn sách giáo khoa nào cả.

Có lẽ khi người ta chọn tiếp tục mang theo ngọn lửa ấy và từ bỏ dần những thứ vô nghĩa trong đời, họ bắt đầu trưởng thành, và đưa “thanh xuân” trở thành một thứ giá trị mới nào đó cô đọng hơn.




Tạm biệt bạn...tôi bước tiếp

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Người đàn ông giàu có từ đâu?

Người ta bảo mối tình đầu giống như bãi phân trâu: nhìn bên ngoài tưởng đã khô queo, chả còn chút hương vị, vấn vương gì, nhưng khi có một bánh xe nào đó vô tình chèn qua, ta mới vỡ òa: hóa ra, nó chỉ khô ngoài vỏ, chứ bên trong, nó vẫn còn nhoe nhoét, và dư vị của nó bốc lên vẫn có thể khiến ta nghẹn ngào, ray rứt… Tôi cũng đang ở trong tâm trạng như thế! Mối tình đầu của tôi tưởng như đã ngủ yên thì bỗng nhiên hôm qua lại ùa về khi tôi vô tình có việc đi qua xóm trọ cũ - nơi tôi đã gặp và yêu em suốt quãng đời sinh viên cuồng nhiệt.




Hồi ấy, em đang học cấp ba, là con gái ông chủ nhà, còn tôi là thằng sinh viên năm nhất thuê phòng ở nhà em. Chiều chiều, tôi hay mặc quần đùi rộng, thả rông, dạng háng trước cửa phòng ngồi hát và gẩy ghita. Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dở, nhưng nàng khen nhiều và thật nhiều. Em có thể ngồi đối diện nhìn tôi gẩy ghita hàng giờ không chán. Và như sợ nhìn thẳng làm tôi bối rối, em thường hay cúi gằm, nhìn chằm chằm xuống dưới. Rồi em ngỏ lời nhờ tôi dạy ghita cho em. Tôi gật đầu, mời em vào phòng. Em vào xong thì chủ động đóng sập cửa lại, tôi hỏi vì sao, em bảo vì muốn tiếng đàn của tôi chỉ dành cho riêng em thôi, không một cô gái nào khác được nghe nữa cả.
Tôi ngắm em si mê, em nhìn tôi đắm đuối. Tay phải tôi móc móc, tay trái tôi day day, những dây đàn uốn éo, những phím đàn rên rỉ. Em há mồm ngây dại thưởng thức tiếng đàn tôi. Rồi đến đoạn cao trào điệp khúc, em bảo: “Anh dập đi anh! Đừng gẩy nữa!”. Vậy là tôi dập. Sinh viên nghèo, đàn ọp ẹp, nên khi dập, tiếng đàn không được thanh, nghe cứ bành bạch, bành bạch…
Chuyện tình yêu của chúng tôi cứ vậy êm đềm trôi cho đến một ngày biến cố xảy ra: đó là hôm tôi hẹn em xuống phòng tôi tập ghita, nhưng đợi đến khuya mà em không xuống, tôi buồn quá, thất thểu lang thang theo con ngõ nhỏ phía sau nhà. Chợt thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ dưới gốc đa, tôi tò mò rón rén lại gần ngó qua cửa kính: là em và một thằng nào đó. Em đang chơi nhạc cụ của nó: không phải ghita, mà là thổi kèn… Ngày cưới em, xe sang xếp dài dọc ngõ, cỗ bàn ê hề, toàn những món sơn hào hải sản đắt đỏ, còn tôi ngồi trong phòng trọ, vừa pha mì tôm ăn vừa hé cửa ngó ra, mắt cay xè, tự hỏi vẫn là loại mì ăn hằng ngày, mà sao hôm nay cay thế?
Thấm thoắt đã 10 năm đã trôi qua. Khu xóm trọ nhà em vẫn vậy, chỉ là mái đã dày hơn những tầng rêu mốc, tường đã loang thêm những mảng vữa xỉn màu. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều đong đầy kỉ niệm: vẫn còn đó quán tiết canh mà hôm trúng lô tôi đã đưa em tới ăn, em ăn nhiều quá đến nỗi bị tiêu chảy, phải xơi 2 nải chuối xanh mới khỏi, không những khỏi mà em còn bị táo bón nặng, tôi lại phải đưa em đi ăn tiết canh để hết táo bón; vẫn còn kia gốc cây trứng cá mà có lần đang đi dạo buồn đái quá, em thản nhiên tụt quần ngồi luôn xuống đái, khiến bao ông bà già đi qua nhìn thấy lắc đầu ngoai ngoái, còn mấy thanh niên thì mắt sáng lên và há mồm cười khoan khoái. Tôi vẫn nhận ra cây trứng cá tội nghiệp đó: bởi từ khi bị em đái vào, cái cây trở nên còi cọc, héo hon, ủ rũ đi nhiều.
Tôi đỗ con Mercedes S600 gọn gàng bên đường, ngồi vào quán nước phía đối diện cổng nhà em, gọi một ly trà để ngồi nhâm nha lại những kỉ niệm của một thời khờ dại. Chị bán trà đá mang nước tới chỗ tôi. “Choang” - ly trà rơi xuống vỉa hè vỡ tan. Tôi giật mình quay lại và há hốc mồm sững sờ: Là em! Em đang đứng chết lặng, nhìn tôi trân trân. “Trời ơi! Là em đây ư? Mối tình đầu của tôi. Em đã bỏ tôi để lấy chồng giàu sang, sao giờ em lại ngồi đây bán trà đá thế này?”...
Mặt buồn buồn, giọng nghèn nghẹn, em bắt đầu kể… rằng cưới nhau được một năm, chồng em dần hiện nguyên hình là một thằng ham mê cờ bạc: nhà đất, xe pháo, cửa hàng nó cắm ngân hàng và chơi hết sạch. Tưởng như sự bất hạnh của đời em đã lên đến mức cùng cực khi cùng thời điểm ấy, chồng em bị phát hiện ung thư dương vật, nhưng không, sau đó một tuần, tới lượt bố em bị phát hiện ung thư hậu môn. Nếu không có tiền điều trị, chồng em sẽ bị cắt dương vật, bố em sẽ bị cắt hậu môn, trong khi em đã bán cả dãy trọ và vay chạy khắp nơi thì cũng chỉ đủ tiền để chữa được cho một người: dương vật của chồng và hậu môn của bố, cái nào quan trọng hơn?
“Cuối cùng thì sao?” - tôi hỏi em bằng giọng cảm thông, còn em thở dài, đáp: “Thì bây giờ, em ở vậy để tang chồng, ngày ngày đi bán trà đá kiếm tiền chăm lo cho bố”. Tôi sửng sốt: “Chồng em chết rồi à?”, em nghèn nghẹn: “Chưa! Nhưng không còn dương vật nữa thì có khác gì là chết đâu anh!”.


Nhìn qua con Merceses S600 của tôi đỗ bên đường, em hỏi: “Xe của anh à?”. Tôi gật đầu, bảo: “Cùng thương hiệu với cái xe của chồng em đỗ dưới gốc đa mà anh đã bắt gặp cách đây 10 năm đó!”... Không khí lặng đi trong giây lát, rồi lại nghe giọng e đầy chua chát: “Anh bây giờ thành đạt quá rồi!”. Tôi lắc đầu, gượng cười: “Thành đạt gì đâu em. Con xe đó có 15 tỉ thôi mà!”. Em há mồm: “Xe 15 tỉ? Vậy còn cái mũ của anh?”. “À, mũ này là hàng hiệu của Cô-Cô-Chăn-Heo, 20 triệu; áo của Vớt-Xác, 50 triệu; dây lưng của Hơi-Mệt, 35 triệu; giày của Đi-ở, 60 triệu, sịp của Cu-Xìu, 80 triệu”.
Đúng lúc này, con điện thoại Vertu, một tỉ hai của tôi đổ chuông. Tôi nghe máy xong thì chào từ biệt em rồi vội vàng lên xe phóng đi. Qua gương chiếu hậu của con S600, tôi vẫn kịp nhìn thấy em đang đưa vạt áo lên cố lau đi dòng nước mắt đang ứa ra nhạt nhòa trên má. Tôi khẽ thở dài, ngả người ra ghế lái, tiếng nhạc du dương bên tai, giọng hát của Quang Lê êm ái: “...Ngày xưa, ai lá ngọc cành vàng?... Ngày xưa, ai nghệ sĩ lang thang? ...Em, em nhớ xưa rồi em khóc. Tôi thoáng buồn, thương dòng lệ đài trang”...
Tôi vừa về đến nhà, chửa kịp dừng hẳn xe thì vợ tôi đã lao đến mở cửa rồi túm cổ áo tôi lôi ra, chửi xối xả: “ĐM thằng chó này! Bà mua xe đẹp cho mày, sắm quần áo, đồ hiệu cho mày để mày đi mày đong gái à? Bà mà không gọi thì giờ mày vẫn chưa thèm về phỏng? Được, bà sẽ tịch thu hết áo quần, xe cộ, để mày ở truồng rồi tống mày ra ngoài đường cho mày tha hồ mà tinh tướng…”
Vợ vừa chửi vừa đấm đá túi bụi vào đầu, vào mặt tôi. Qua gương chiếu hậu của con S600, tôi thấy một vệt máu túa ra trên má, tôi cố đưa vạt áo lên lau. Và tôi nhớ tới những giọt nước mắt của em khi nhìn tôi phóng đi trên con S600. “Em khóc vì điều gì? Vì tiếc nuối: nếu hồi đó em không bỏ tôi thì giờ em đã được ngồi S600 và từ đầu đến chân em cũng được đắp toàn hàng hiệu ư? Không phải thế đâu em: Nếu em lấy tôi, thì giờ có thể tôi cũng đang bán trà đá cùng em, không có S600, chỉ có con Dream Tàu dựng ở đó, khi nào có khách gọi thì tranh thủ làm cuốc xe ôm. Tôi cũng chỉ là con ma-nơ-canh khoác lên người những thứ không phải của tôi em ạ!”.
P/s: Trừ khi bạn tự làm và tự mua được bằng chính sức lao động của mình, còn không, thì những đồ hiệu bạn khoác lên người, dù có đắt giá bao nhiêu, cũng chẳng có gì đáng để tự hào!

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

đọc để "cảm" cuộc sống quanh ta


Bạn đã từng có những câu hỏi trong đầu như thế này:

Cho hay nhận cái nào tốt hơn ?

Đề cao người khác hay hạ thấp họ sẽ tốt hơn?

Bổ sung vào thành công của một người hay bổ sung vào thất bại của người đó, cái nảo tốt hơn?

Hàng loạt câu hỏi trong cuộc sống của chúng ta, chỉ khi bạn trả lời được những câu hỏi đó thì mục đích cuộc sống của mới rõ ràng, sự lựa chọn rất quan trọng nó sẽ quyết định được thành công, cuộc sống của bạn sau này.

Cho hay nhận: 



Việc cho đi trước không thể hiện rằng bạn là người yếu đuối hay “thiếu thông minh” và cũng đừng bao giờ tự cho mình là kẻ thiệt thòi. Khi bạn cho đi trước, bạn đã đưa ra một lời khẳng định rằng: “Tôi xem trọng mối quan hệ này”.

Bạn đã từng yêu? Bạn có thích nhạc của The Beatles không? Trong số các bài hát của họ, tôi rất thích bản “The End” bởi vì bài hát ấy có một câu nói ám ảnh tôi ngay từ lần đầu tiên: “And in the end, the love you take is equal to the love you make” – Ý nghĩa đại khái của nó là: Cuối cùng thì bạn sẽ nhận được tình yêu mà bạn tạo ra. Câu hát ấy đã trở thành một trong những lời trích dẫn được yêu thích và nổi tiếng nhất của The Beatles. Tôi tin vào câu nói ấy. Tôi tin rằng, không ai có thể xếp đặt thứ tự của việc cho nhận, điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào quan điểm của mỗi người. Tuy nhiên, nếu bạn luôn mong đợi vào một kết cục tốt đẹp của bất kỳ mối quan hệ, hãy sẵn lòng làm người cho đi trước. Việc cho đi trước không thể hiện rằng bạn là người yếu đuối hay “thiếu thông minh” và cũng đừng bao giờ tự cho mình là kẻ thiệt thòi. Khi bạn cho đi trước, bạn đã đưa ra một lời khẳng định rằng: “Tôi xem trọng mối quan hệ này”. Những người thật sự yêu thương, quý mến bạn sẽ hiểu và đáp trả lại tình cảm ấy với tấm chân tình. Họ sẽ thấy cảm kích và hạnh phúc, mà hạnh phúc thì rất dễ lan tỏa …

Còn nếu như bạn đã cho đi trước mà vẫn chẳng nhận được gì? Tôi biết bạn sẽ thấy đau khổ và thiệt thòi. Nhưng việc nhận ra để chấm dứt mối quan hệ với một người không yêu thương, tôn trọng mình với việc phải suy đoán mơ hồ và duy trì tình cảm với một người không xứng đáng, bạn mong muốn điều nào hơn?

Đề cao hay hạ thấp,





Mỗi người chúng ta là một cá thể độc lập, không ai hoàn toàn giống ai. Tất nhiên, không phải ai cũng nhận ra được điều đó, có những người luôn đem bản thân mình ra so sánh với người khác, từ thành tựu đạt được, ngoại hình hay bất cứ những thứ gì mà người khác có nhưng họ không có. Cho đến khi bạn chợt nhận ra rằng bạn chỉ cần làm những điều sau:

Đừng hạ thấp giá trị bản thân bằng cách so sánh mình với những người khác! Bởi mỗi chúng ta hoàn toàn khác nhau - những cá nhân độc lập với những tài năng riêng biệt.

Đừng quá chú trọng vào những điểm yếu của bản thân.

Chấp nhận mình là ai và đừng bao giờ giả mạo hay sao chép người khác.

Hãy để người khác truyền cảm hứng; chứ đừng để họ làm nhụt chí.

Không ai đánh giá chúng ta cả.

Những người có sự nghiệp thuận lợi nhất, tiến bộ nhanh nhất thông thường đều là những người hiểu được rằng làm người phải biết “cúi đầu” trước cái đúng. Nước vì ở vị trí thấp mà trở thành biển, cũng như vậy, con người nếu biết tự hạ mình sẽ trở thành vua.

thành công hay thất bại tốt hơn?



Bạn có thấy rằng nếu Thomas Edison không thất bại 9999 lần thử nghiệm bóng đèn thì ông sẽ không thể nào thành công ở lần thứ 10 nghìn được, Nếu Steve Jobs không thất bại và bị đuổi ra khỏi Apple thì ông cũng không có được cơ hội thành công để phát triển ra điện thoại Iphone.

Qua hai ví dụ trên chúng ta thấy rằng hầu hết những người thành công nhất trên thế giới này họ đều trải qua những thất bại để rồi họ có thêm nhiều bài học và kinh nghiệm thành cho thành công sau này, Hầu hết chúng ta đều sợ thất bại,trên đường đi chắc chắn chúng ta sẽ gặp phải những thất bại dù là nhỏ hay lớn nhưng hầu hết những người thất bại họ đều né tránh còn người thành công họ tiếp tục tăng tốc độ đi đến thành công và giám thất bại để họ trưởng thành hơn.






Có bao nhiêu cái tôi, hay cá nhân , là có bấy nhiêu cách nhận thức thế giới. Bạn hiện hữu ở cõi đời này là để chính con người mà bạn mong muốn, trong khi bạn cũng cho phép người những người khác là chính con người mà họ mong muốn.

P/s: Với tôi, bạn có tuổi trẻ và thời gian. Hãy yêu thương và trải nghiệm một cách thật sự. Món quà lớn nhất mà tôi có thể  tặng cho bạn chính là mong đợi thành công của bạn đang đến gần !!!


Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Cạm bẫy, có tên gọi là "Nhàn Hạ"

NHÀN HẠ

Ai cũng muốn nhàn hạ có cuộc sống như ước mơ của mình, Những sự nhàn hạ cần phải hiểu đúng và đúng thời điểm thí sẽ tốt hơn rất nhiều. Bạn muốn đầu óc thanh thơi, công việc nhàn rỗi chỉ muốn làm công việc bàn giấy, không có ước mơ thì bạn nên đọc và những câu chuyện sau này:





Lúc con chuột ở trong hũ gạo toàn là gạo. Con chuột cảm thấy rất nhàn hạ.

Một ngày nào đó đúng vào lúc hũ gạo hết veo chạm đáy, mới phát hiện muốn thoát ra ngoài thì đã lực bất lòng tâm. Có một loại cạm bẫy, tên gọi là Nhàn Hạ.

Đến  huyền thoại Hàn Quốc Kim Woo Chung viết: “Bạn còn trẻ, vì vậy bạn có quyền thất bại sau khi đã cố gắng hết sức mình. Nếu bạn chỉ làm công việc người ta bảo có thể bạn không có sự lo âu nào cả, nhưng cùng lúc bạn sẽ không bao giờ thành đạt cái gì to tát. Nếu một người không bao giờ thất bại thì làm sao anh ta có thể trông đợi được nếm mùi thành công?



Hay như Cái lồng chim làm cho cuộc sống của con chim nhàn hạ. Nó chẳng lo lắng về thức ăn lạnh lẽo hay những sự nguy hiểm. Nhưng chẳng có gì đáng thèm muốn đối với một con chim như vậy, một con chim ngoài trời phải tự tìm kiếm lương thực, tự xây tổ và tự mình chống trả lại những con chim ăn thịt nhưng nó lại được tung bay cả một khoảng trời rộng lớn. Nó sung sướng với sự tự do và phiêu lưu của mình hơn là con chim trong lồng vốn chẳng có gì ngoài tiện nghi.

Có cả một thế giới đồ sộ bên ngoài cần phải khám phá. Đừng sợ những cái gì không biết và đừng lo thất bại. Vừa là đặc quyền vừa là nghĩa vụ của thanh niên biến khoảng trống thành cơ hội và đương đầu với nghịch cảnh bằng một tinh thần thách đố.

P/s: " Tuột dốc thì đơn giản, leo dốc mới là khó." Đừng ở trong độ tuổi có thể chịu khổ tốt nhất mà lựa chọn an nhàn.

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

chăm chỉ, khổ luyện thành công mới đến

Chỉ có sự nỗ lực không ngừng nghỉ mới đạt được đỉnh cao và thành công lớn trong cuộc đời. Thế giời có bao nhiêu tâm gương mà chúng ta luôn phải noi theo



Messi: tôi cũng thích messi ở anh có đôi chân ma thuật, nhìn anh chơi trái bóng như dính vào chân anh, anh có thể vượt qua 3 - 4 cầu thủ rồi vẽ lên những đường cong mà thế giới phải ngưỡng mộ và thậm chí phải thốt lên "đôi chân ma thuật"

Nhưng messi  sinh ra đã được chúa cho đôi chân ma quái + kỹ năng luyên tập đã biến messi của ngày hôm này, Ở bên kia có 1 Ronado ngão nghẽ có cái tôi rất lớn, rất muốn chứng tỏ bản thân với mọi người. Vậy Ronaldo có gì khác với Messi ? ai hơn ai ? bạn sẽ yêu thích ai trong 2 người? tất cả câu hỏi và câu trả lời thê hệ còn tranh cãi nhiều năm



Nhưng tôi thích Ronaldo hơn? tại sao

Tôi yêu thích con người tự thân vận động của Ronaldo muốn muốn vượt lên người khác? không ngừng nỗ lực, chăm chỉ luyên tập hàng ngày, có cảm giác Ronaldorèn luyên gấp 3 - 4 messi để bằng đôi chân mà messi được chúa bạn tặng từ khi mở mắt

Evra từng nói: 'Hãy từ chối nếu Ronaldo rủ tới nhà ăn trưa' 

''Nếu ai đó được Ronaldo rủ tới nhà ăn trưa, tôi sẽ cho họ lời khuyên là: hãy từ chối. Tôi đã đến một lần và thực sự mệt mỏi vì bữa ăn đó. Trên bàn ăn chỉ có món salad, thịt gà trắng và nước lọc. Nước ép cũng không có. Khi chúng tôi bắt đầu ăn, tôi nghĩ những món thịt khác sẽ được dọn ra, nhưng không còn gì cả'', anh kể.


Không chỉ khó nuốt với chế độ ăn kiêng của Ronaldo, Evra còn khổ sở vì việc phải luyện tập ngay sau khi ăn. Hậu vệ người Pháp chia sẻ thêm: ''Vừa ăn xong, Ronaldo đã đứng dậy thực hiện một vài kỹ năng với bóng rồi nói với tôi: 'Ra chơi chút đi anh'. Khi tôi ra hiệu muốn ăn nốt, cậu ấy nói: 'Không, không. Ra đây chơi đi'. Chúng tôi chơi một lúc rồi cậu ấy đưa tôi ra bể bơi, bể sục và phòng tắm hơi. Đó là lý do tại sao tôi khuyên mọi người từ chối khi được Ronaldo mời đến nhà. Cậu ấy là một cỗ máy không ngừng luyện tập''.

Đấy đến đồng đội của Ronaldo cũng sợ sự tập luyện của ronado.

Vậy tại sao tuổi trẻ chúng ta không học theo Ronado nỗ lực tập luyên và biến bản thành thành 1 còn người hoàn hảo !!!

Bài viết không so sánh messi và Ronaldo chỉ nêu nên quan điểm cá nhân !!!


Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

tập gym cho não




Vội vàng chạy theo những mục tiêu đề ra mà quên mất việc chăm chút cho cỗ máy của mình, không ít người để thành công tuột khỏi tầm tay. Đó là bài học mà Tổng thống thứ 16 của Mỹ đã đúc kết từ thực tế.
Là tổng thống Mỹ nổi tiếng nhất lịch sử, vị tổng thống thứ 16 của Mỹ Abraham Lincoln được mệnh danh là "người giải phóng vĩ đại". Những tư tưởng đổi mới của ông đã giúp ích cho rất nhiều người vượt qua giới hạn của bản thân mình để thành công.
Một trong những câu nói và bài học nổi tiếng nhất mà Abraham Lincoln để lại trước khi bị ám sát là câu chuyện về chiếc rìu của người tiều phu:
Chuyện xưa kể rằng, có một anh tiều phu đến gặp ông chủ xưởng gỗ để xin làm việc. Thấy anh khỏe mạnh, chăm chỉ, lại thật thà, ông chủ xưởng nhận ngay.
Để đáp lại lòng tốt của người chủ, anh tiều phu tự nhủ sẽ làm việc thật cố gắng. Vác chiếc rìu của mình lên vai, anh chàng đi vào rừng và chăm chỉ đốn gỗ.
Sau một ngày dài làm việc, người tiều phu mang về 18 cây gỗ. Ông chủ hài lòng, vỗ vai anh và khích lệ: "Tốt lắm chàng trai, hãy cứ tiếp tục phát huy".
Ngày tiếp theo, anh chặt tới 20 cây gỗ, rồi 25 cây, 30 cây. Số tiền kiếm được ngày càng nhiều, sự tin tưởng của người chủ càng lớn.
Ngày thứ 5, sau khi làm việc hăng say từ sáng đến tối, anh tiều phu chắc mẩm mình đã chặt được nhiều hơn số gỗ ngày trước đó. Nhưng khi đếm lại, anh giật mình phát hiện ra số gỗ mình chặt được chỉ được 15 cây.
Tự nhủ không thể để chuyện này lặp lại, sang ngày thứ 6, anh chàng thậm chí làm việc quần quật hơn hôm qua, không nghỉ lấy một phút. Thế nhưng, kết quả cuối ngày khiến anh rất buồn lòng khi số gỗ đốn được chỉ là 15 cây.
Anh chàng tìm đến ông chủ, buồn rầu thanh minh: "Có lẽ tôi đã mất đi sức mạnh của mình rồi thưa ngài. Tôi không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra".
Ông chủ xưởng gỗ nhìn người tiều phu và chiếc rìu sứt mẻ của anh ta một lúc lâu, rồi thong thả hỏi: "Lần cuối cùng cậu mài chiếc rìu của mình là khi nào?".
"Mài rìu ư? Tôi đã dành hết thời gian của mình để đốn cây, chẳng có giây phút nào ngơi nghỉ để mài rìu cả", anh tiều phu thật thà đáp.
"Vậy đó chính là lý do đấy chàng trai", ông chủ đáp lại.
PHẢI RÈN LUYỆN MỚI CHINH PHỤC ĐƯỢC ĐỈNH CAO
Thực tế, chàng tiều phu không phải là ví dụ cá biệt cho hình ảnh những người mải miết chạy theo mục tiêu đề ra mà quên mất việc phải chăm chút cho cỗ máy của mình. Sức khỏe, lòng đam mê và cả nỗ lực đều cần có thời gian nuôi dưỡng, hồi phục... thì mới có thể đạt được thành công trọn vẹn nhất.
Đôi khi, con người chỉ vội vã nhìn thấy thành công lớn ở cuối hành trình, mà quên mất những trái ngọt trên đường chinh phục thành công ấy. Người tiêu phu này tự hào khi đếm số lượng cây gỗ chặt về được, mải miết chạy theo lời khen của ông chủ, mà quên đi mất việc duy trì thành tựu đó như thế nào.
Có trên tay một lưỡi rìu bén, bạn sẽ tự tin để chinh phục thế giới. Đừng tự biến mình thành một chàng ngốc mãi hạ cây với lưỡi rìu cùn, hãy dành thời gian mài sắc nó, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ phải hối tiếc.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

lấy yếu chống mạnh, lấy ít địch nhiều

Binh pháp tôn tử từng bảo “lấy yếu chống mạnh, lấy ít địch nhiều”




Có ai trưởng thành mà không bắt đầu bằng một trẻ sơ sinh, có doanh nghiệp, tập đoàn lớn nào không từng bắt đầu từ một công ty tí hon? Câu chuyện cái gara huyền thoại chắc chúng ta từng nghe qua. Ở tuổi 20, Steve Paul Jobs đã dựng lên một cơ đồ Apple từ gara xe của bố mẹ nuôi, cùng với Steve Wozniak (lúc đó 26 tuổi).

Chúng ta đã chắt chiu từng đồng, làm từng thương vụ nhỏ để nuôi dưỡng cái chí của mình. Chí lớn hay không mới là quan trọng, còn tất cả công việc mà ta làm là hành trình để đạt được chí hướng hay mục đích mà mình đặt ra.

Tuy nhiên, chí lớn là một việc, còn để đạt được cái chí đó lại là chuyện khác. Không phải ai cũng thỏa được chí, mà khối danh sĩ phải buồn đau thốt lên “Chí chưa thành, danh chưa đạt. Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc, trăm năm thân thế bóng tà dương” (Hồ trường – Nguyễn Bá Trác).

Trong kinh doanh, táo bạo nhưng đừng bao giờ hoang tưởng, phải tỉnh táo trong từng thương vụ nhỏ nhất. Nếu ta còn tí hon, thì hãy bắt đầu những thương vụ tí hon, đừng vội lao ra biển lớn sóng cả để chết chìm. Cho nên, lời khuyên đầu tiên là hãy chọn lựa những việc kinh doanh nhỏ, hẹp, dễ kiểm soát, chi phí thấp. Làm nhiều thương vụ nhỏ để tích lũy kinh nghiệm, tích lũy vốn và tích lũy quan hệ.

Thay đổi không ngừng chính là cách để lớn lên. Chúng ta không vội nhưng cũng không thể chấp nhận cứ nhỏ hoài, muốn lớn lên thì phải thay đổi, phải lột xác. Học tập, tiếp thu cái mới, công nghệ mới, quản trị mới, nghĩ ra sản phẩm và dịch vụ mới. Mỗi ngày tự thay đổi thì chỉ một thời gian ngắn, chúng ta sẽ lớn hơn nhiều so với lúc đầu. Đó là một sự trưởng thành chắc chắn, bền vững.

Nhỏ thì phải dựa vào lớn để trưởng thành, cho nên tìm cho ra đối tác lớn để hợp tác. Quá trình hợp tác đó giúp chúng ta học hỏi thêm về quản trị, dựa vào thương hiệu lớn để xây dựng thương hiệu cho mình. Nhưng bác lưu ý rằng, để hợp tác được với doanh nghiệp lớn, chúng ta phải có cái gì đó riêng, đặc sắc. Dân gian nói “nhỏ mà có võ” chính là vậy.

Khai thác tối đa lợi thế của quy mô nhỏ chính là binh pháp của kinh doanh. Nguyễn Trãi từng dụng binh “lấy ít địch nhiều, lấy yếu chống mạnh” mà thắng quân Minh. Thế giới cũng không thiếu những sự chiến thắng như vậy, đặc biệt là trong thương trường. Còn lợi thế của chúng ta thì chính chúng ta phải tạo ra, không ai làm thay được.