1. Mở bài:
Một bác tiều phu đốn cây bên bờ sông. Bác rơ rìu ra chặt cây thì không
may lưỡi rừu văng ra khỏi cán búa, rơi xuống sông sâu mất hút. Bác tiều
phu ngồi bên bờ sông khóc nỉ non. Cả gia đình mình trước nay đều sống
vào mấy bó củi mình đốn củi mang về bán. Nay mất búa rồi, gia đình mình
sẽ sống vào cái gì.?
2. Thân bài:
Một ông tiên râu tóc bạc phơ đang ru ngoạn trên không trung, uống rượu
tiên ăn đào nhìn thấy cảnh bác tiều phu ngồi khóc bên bờ sông dưới hạ
giới. Ông tiên ngạc nhiên và đáp xuống mặt đất, xuất hiện bất thình lình
bên bác tiều phu.
Làm sao con khóc? Bác tiều phu kể rõ nội tình cho ông Bụt nghe. Ông bụt
vuốt râu từ từ đáp. Con yên tâm ta sẽ giúp con. Nói đoạn ông lặn nhanh
xuống nước. Lúc trở lên bờ trên tay ông cầm chiếc rừu bằng vàng. "Nó có
phải là của con không" ông tiên nói. Bác tiều phu lắc đầu, dạ không phải
của con ạ.
Lần 2 ông tiên lặn xuống nước và trở lên với chiếc rìu bằng bạc. "Thế
cái này có phải của con không?" Bác tiều phu trả lời " Dạ không ạ"
Lần 3 ông bụt mang lên 1 chiếc rìu bằng sắt. Bác tiều phu mừng rỡ nhận
ra nó là của mình. Bác tiều phu cảm ơn ông tiên và nhận lấy chiếc rìu
của mình. Ông tiên trước khi đi mất đã tặng cho bác tiều phu 2 chiếc rìu
vang bạc kia
3. Kết bài
Hãy luôn trung thực, những thứ không thuộc về của mình thì không được
nhận. Bằng sự chân thật, thượng đế sẽ ban tặng cho bạn nhiều thứ giá trị
hơn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét