Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

Câu chuyện con thỏ và củ cà rốt

Sau khi Lưu Bị  lên làm Tổng giám đốc, với nhiều biện pháp tích cực ông đã nhanh chóng thi hành các chính sách yên dân dẹp loạn tình hình bất ổn trong và ngoài công ty. Mỗi nhân viên khi gặp ông đều tỏ ra e dè, ấp ứng. Xét từ góc độ y học, Lưu Bị biết rõ rằng làm chó nhân viên e dè chỉ là một loại biện pháp “hạ nhiệt”. Muốn làm cho công ty có “cơ thể” khoẻ mạnh, cần phải sử dụng cách chữa bệnh bằng cách vận động. Cũng có nghĩa cần phải tìm cách làm cho nhân viên tích cực làm việc, cần phải khích lệ họ.
 
 

Những người đã đọc “Tam Quốc diễn nghĩa” đều biết, sở dĩ cuối cùng Lưu Bị có thể trở thành người sáng lập một trong ba tập đoàn công ty toàn quốc, vì ông giỏi khích lệ người khác, về mặt quản lý nguồn nhân lực, ông xây dựng hình tượng một người nhân đức, không có kẻ thù. Trong những năm tháng khó khăn ấy, Tổng giám đốc Lưu trẻ tuổi đã bắt đầu suy nghĩ đến việc phải làm thế nào để khích lệ nhân viên có hiệu quả. “Cộc, cộc, cộc”, Mê Lan gõ cửa bước vào, hỏi: “Tổng giám đốc Lưu, ngài đã ký vào bản tiền lương và tiền thưởng nhân viên tháng này chưa?”.

Lưu BỊ mời Mê Lan ngồi rồi nói: “Tôi muôn thưởng thêm cho Trần Đăng 500 đồng, cô thấy thế nào?”. 

Mê Lan hỏi: “Có lý do gì không?”. 

Lưu Bị nói: “Có lý do nhưng không tiện nói rõ”. 

Mê Lan lại hỏi: “Có phải ngài cảm thấy Trần Đăng đã giúp cá nhân ngài íất nhiều, nên ngài cần phải cảm ơn?”. 

Lưu Bị liền gật đầu. 

Mê Lan nói: “Nếu vậy, tôi cho rằng sự cảm ơn của ngài là chuyện riêng tư, ngài không thể lấy danh nghĩa công ty để thưởng cho anh ấy”. 


Lưu Bị cụt hứng hỏi: “Lẽ nào tôi không có quyền phát tiền thưởng sao? Tục ngữ nói: “Vua không có tiền, binh sĩ không đến; vua không có thưởng, binh sĩ không tới”. Đường đường là một Tổng giám đốc, nếu không thể khen thưởng cho người ta, thì ai còn muôn làm việc cho công ty nữa?”.

Mê Lan nói: “Ngài là Tổng giám đốc rất nên khích lệ nhân viên, nhưng tuyệt đối không được tuỳ tiện. Tôi kể câu chuyện về củ cả rốt và con thỏ, có thể giúp ngài hiểu được một vài đạo lý”.

1. Khó khăn của vua thỏ 

Có một đàn thỏ sông ở sườn núi phía Nam. Dưới sự chỉ bảo chu đáo của vua thỏ mắt xanh, các thỏ đều ấm no, vui chơi thoải mái. Nhưng thời gian gần đây, thức ăn các thỏ đi kiếm về ngày càng ít. Vì sao vậy? Vua thỏ phát hiện thấy, thì ra có một số thỏ trở nên lười nhác.

2. Cần khuyến khích 

Vua thỏ còn phát hiện ra, những con thỏ lười nhác không chỉ làm việc uể oải, mà còn làm cho các con thỏ khác cũng chịu ảnh hưởng tiêu cực theo. Những con thỏ không lười cũng cho rằng: Làm nhiều làm ít như nhau, gắng sức làm gì cơ chứ? Vì vậy các thỏ đều trở nên lười nhác. Cho nên vua thỏ quyết tâm thay đổi tình hình này. Nỏ tuyên bố thỏ nào tỏ ra tốt thì được thưởng một củ cà rốt.

3. Khuyến khích tuỳ tiện gây bất mãn 

Một con thỏ xám được vua thỏ thưởng một củ cà rốt, đã làm cho cả bầy thỏ phản ứng ầm ĩ. Vua thỏ không ngờ việc làm đó đã gây phản ứng gay gắt như vậy, nó hỉểu rằng kết quả đã ngược lại. Mấy con thỏ già tìm đến kể với vua thỏ nhiều chuyện không hay của thỏ xám và hỏi vua thỏ vì lẽ gì mà thưởng thỏ xám? Vua thỏ nói: “Tôi cho rằng thỏ xám làm việc khá tốt. Nếu các anh làm việc tích cực, tất nhiên cũng sẽ được thưởng”.

4. Các thỏ biết học đóng kịch 

Các thỏ đã phát hiện ra bí quyết để được thưởng. Hầu hết các thỏ đều cho rằng, chỉ cần giỏi thể hiện minh trước mặt vua thỏ thì có thể được thưởng cà rốt. Những con thỏ thật thà vì không biết láu cá thể hiện mình, thường bị thiệt thòi. Cho nên, lâu ngày trong bầy thỏ phổ biến tác phong làm việc kiểu đóng kịch trước mặt vua thỏ. Nhiều thỏ tìm mọi cách làm vừa lòng vua thỏ, thậm chí chúng giở cả trò gian dối. Truyền thống tốt đẹp cần cù chất phác của bầy thỏ bị xâm hại nặng nề.

5. Thực hiện quy củ mới có thể đạt kết quả tốt 

Để ngăn chặn cách làm việc gian dối của các thỏ, được sự giúp đỡ của các thỏ già, vua thỏ đặt ra những biện pháp khích lệ xác đáng, tin cậy. Biện pháp này quy định, thức ăn do các thỏ mang về cần phải nghiệm thu, sau đó dựa vào số lượng thức ăn đã mang về để thưởng. Chỉ trong một thời gian ngắn, năng suất công việc thay pin iphone 6 plus các thay đổi, đồ ăn trong kho càng nhiều hơn.

6. Chú ý cải cách chế độ khen thưởng 

Vua thỏ vui mừng chưa được lâu thì năng suất làm việc của bầy thỏ nhanh chóng giảm xuống. Vua thỏ cảm thấy lạ, sau khi điều tra kỹ, vua thỏ nhận thấy nguồn thức ăn bên cạnh bầy thỏ trước đây đã bị khai thác quá mức, lại không có ai chủ động tìm nguồn thức ăn mới. Một con thỏ tai dài chỉ trích vua thỏ chạy theo sô" lượng, chỉ biết chạy theo cái lợi trước mắt, không thấy cái lợi lâu dài của bầy thỏ.

7. Sau khi quy củ bị phá hoại 

Vua thỏ thấy thỏ tai dài nói rất có lý bèn suy nghĩ. Có một hôm thỏ xám con không làm xong việc trong ngày. Có người bạn tốt tên Tutu chủ động đem nấm đã hái được cho nổ. Vua thỏ nghe chuyện này liền khen ngợi phẩm chất giúp đỡ người của Tutu.

Mấy hôm sau, vua thỏ gặp Tutu ở cửa kho. Nó-rất vui vẻ thưởng gấp đôi cho Tutu. Sau việc này, trò đóng kịch lại phát triển mạnh. Mọi thỏ đều tìm cách lấy lòng vuạ thỏ, con thỏ nào không thể lấy lòng được thì cãi cọ với vua thỏ làm cho vua thỏ đứng ngồi không yên, lo lắng bực bội. Có thỏ nói: “Đựa vào đâu tôi làm nhiều nhưng thưởng ít hơn Tutu?”. Có thỏ nói: “Tôi lần này làm được nhiều, được thưởng lại ít hơn lần trước, thật rất không công bằng”.

8. Cà rốt cũng mất tẩc dụng khuyến khích

Thời gian càng kéo dài, tình hình ngày càng trở nên căng thẳng. Nếu không thưởng cao, thì khổng ai muôn lao động. Nhưng nếu không có người làm việc, lấy đâu ra cái ăn? Vua thỏ không biết làm thế nào, tuyên bố hễ ai tình nguyện đóng góp cho bầy thỏ, có thể được lĩnh ngay một sọt lớn cà rốt. Vừa tuyên bố xong, rất nhiều thỏ ghi tên tham gia. Vua thỏ thầm nghĩ, được trọng thưởng, quả nhiên có kẻ dám làm. Không ngờ rằng trong số những con thỏ đã ghi tên vẫn không có con nào hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn. Vua thỏ nổi giận chạy đến trách móc bầy thồ. Chúng đồng thanh đáp: “Không thể nổi giận với tôi được, vua thỏ ơi. Cà rốt nắm chắc trong tay, ai còn hứng thú đi làm việc nữa chứ?”.

Nghe xong câu chuyện, Lưu Bị ngạc nhiên nói: “Không ngờ chỉ là củ cà rốt mà đã có nhiều điều đáng suy nghĩ như vậy! Cà rốt cũng có thể làm mất tác dụng khuyến khích là điều tôi chưa nghĩ đến!”.

Mê Lan nói: “Với người đói lả, cho họ một bát cơm là cứu mạng; bát cơm thứ hai là thoả mãn; bát cơm thứ ba là thuốc độc. Chờ khi họ ăn xong bát cơm thứ ba, giá trị của hạt cơm đối vởi họ đã hoàn toàn thay đổi, họ đâu còn có thể hiểu được ý nghĩa ‘‘mỗi hạt đều cay đắng?”. Củ cà rốt của vua thỏ cũng như vậy. Nó không những không còn có tác dụng khích lệ, toái lại làm cho bầy thỏ, con nào con nấy trở nên xấu xa hơn. Cho nên, là Tổng giám đốc, ngài nên hiểu rõ nội dung ý nghĩa của “cà rốt”, nếu không, không những ngài không thể nào khích lệ nhân viên gắng sức làm việc, ngược lại sẽ gây ra nhiều phiền toái; ngài không đem cho họ sự vui vẻ mà là cho họ “thuốc độc”.

Lưu Bị than vãn nói: “Hôm nay chị không nhắc nhở tôi, ngày mai tôi sẽ gặp sô' phận như thỏ vua vậy!”.

Mê Lan nói: "Đúng vậy... Việc ngài cất nhắc Trần Đăng làm trợ lý Tổng giám đốc, đã khiến nhân viên bàn tán lời ra tiếng vào, việc ngài thưởng lớn cho anh ta, khiến mọi người có thể cho rằng, nếu biết thể hiện mình trước mặt ngài, thì sẽ có dịp được thăng chức tăng lương. Như vậy, họ sẽ diễn kịch trước mặt ngài. Đếi với Trần Đăng có thể gây ra hai tác hại: Một mặt người khác có thể chửi ông ta là loại bám đít ngựa, gây tác hại toong quan hệ giữa Trần Đăng với người khác; mặt khác, điều đó có thể làm cho bản thân Trần Đăng trở nên kiêu ngạo vì được ưu ái, gây tác hại đối với phẩm chất đạo đức tốt đẹp của Trần Đăng. Nếu ngài phát cho Trần Đăng món tiền thưởng này chẳng phải là lợi ít hại nhiều hay sao?”.

“Như vậy, món tiền thưởng cho Trần Đăng xem như hủy bỏ, chị cũng đừng nói lại với bất kỳ người nào”. Lưu Bị suy nghĩ nói, - “Còn vấn đề chị vừa nổi, tôi đề bạt Trần Đăng làm ữợ lý Tổng giám đốc cũng là một loại củ cà rốt phải không?”.

Mê Lan nói: “Đúng vậy, “cà rốt” có nhiều loại, không chỉ có tiền thưởng”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét